Post thu Cambodia Trip

July 29, 2008

Cuối cùng thì cái hẹn 4-5 lần với Angco Wat & Angco Thomp cũng thực hiện được…

Kỳ 1: Phế tích Angco Thomp – Kinh đô lớn của người Campuchia

pic010 by you.

pic048 by you.

pic028 by you.

pic027 by you.

pic022 by you.

Một trong những tấm thích nhất: “sâu.. rất rất sâu”

pic044 by you.

Và đây chính là nơi đóng film: Bí mật ngôi mộ cổ phần 1 …

(Chưa có bình luận gì,, vì phê quá..)

Video clip for July 23, 2008

July 23, 2008

Ngại quá…hihi

Của một người bạn, lôi mình ra thực tập để học đạo diễn..

A panda teaches me

July 13, 2008

A cartoon is supposed about kungfu, teaches me a lot about myself.. – Kungfu Panda is really good!

1. “Although Panda is just a beginner, he is not about to give up, and he sets about to prove nasayers wrong..”

Quả vậy, bí quyết nằm ở chỗ: không phải mọi người nghĩ về mình ra sao mà là mình nghĩ về mình như thế nào. Điều đó quyết định ta có làm được hay không? Nhiều bác học trước khi thành công vẫn bị người đương thời cho là “hâm” đấy thôi. Khi bạn tin vào điều gì, nó sẽ dẫn bạn đến kết cục đó. Đừng lo lắng về người khác đánh giá thấp mình.. Quan trọng là mình có tự giới hạn “khả năng” của mình hay không?

2. Tuy vậy, ta không chỉ nói “All I need to do is to believe”. Muốn chiến thắng bản thân, ta cũng cần phải có một chiến lược..

“Focus on Kungfu (normal way), you suck! The way to get useful to you is …to use your own way.”

Muốn tạo ra một điều kỳ diệu mới, bạn không thể đi theo cách mọi người vẫn đi. Điểm mạnh của người ta có thể là điểm yếu của bạn..vậy tại sao ta có thể dùng cách của họ nhỉ?

3. “To get victory, Panda creates his own style that uses his peiceived weaknesses to become his strengths.”

Nếu bạn tệ hại trong cách diễn đạt dù rất thông minh trong việc tính toán, hãy tự tìm hiểu tại sao mình tính toán rất nhanh, để dùng phương pháp đó sang cho việc viết lách. Giống như Panda, xem mục tiêu khó đạt của mình là bữa ăn khoái khẩu nhất của nó..

“Your greatest weaknesses may just be your greatest strengths”

(Film thiếu nhi bây giờ cũng lồng NLP vào..)

Entry for July 10, 2008

July 9, 2008

Tính viết về Love… mà to quá, không biết viết từ đâu…

Tính viết về Trafic.. mà chuối quá, thêm khiến bực mình…

Tính viết về Life.. mà nhiều tâm sự quá, sợ tràn đê, nổi sóng..

Tính viết về Work..mà lắm quá, người ta lại bảo mình tinh vi..

Tính viết về Daddy – Momy .. mà sợ page view tăng đột biến, độc giả hối thì chít (chiện tự tưởng tượng – bệnh AQ mong pà kon thông cảm)

Tính viết về Milo.. sợ pà kon vào “oánh”..

Nghĩ nhiều.. mà viết ra chẳng được..

.. Lại lảm nhảm lúc nửa đêm rồi, hihi, ước gì, có cô Tấm hiện ra lựa đống đậu..tùm lum màu giúp mình..

Entry for June 30, 2008

June 30, 2008

Scientists said IQ could improve if you can ask your brain works for you and create more number of links within your mind.

But what happen if your mind keeps running both day and night, while we are driving or taking a shower or sleeping?

Hey, your brain is no longer your servant, it won you and creates mental sickness. Thoughtfulness overloads the balance. Lost peace. It is tragic, ak ak

I wish it stops sometimes…

I tried many ways but unable to release those thought. It requires power of others as well.

It may cost a lot..

Which are the right things to do?…

Entry for June 22, 2008

June 21, 2008

Sleepless..

Have we found out a solution for collaboration or expanded the gap in a relationship?

A judgement not only points out the right view in each person but also explains the wrong point in each and asks both of them to find a common.

If we have problem in communication, is it good to make someone else make decision and leave the responsility for non-relateds ?

Can that way make them mature? Eventhough the desicion has been made, it did not solve the problem of relationship. Neither did the bad practises in commucation.

Why can not we ask them to overcome the touchy mind and they themselves come up with a solution, which is good for the organization?

If we are bad in communication, we are forced to practise more, we are forced to collaborate to deeply understand and solve our problems.

Self-esteem is important, but not so important as achieving the common goal and biggest value to the organization.

To be good is important, but not so important as to trust them and asks them to find out the ultimate solution by themselves. We all are adult.

Love for…

June 4, 2008

Khi cuộc đời có bão giá sắp sang, ta nghe vị “nhọc nhằn” trong từng ly caphê, trong hơi thở người bên cạnh & trong cả lời thọai của diễn viên xa lạ trên sân khấu…

Nếu cuộc đời buồn thế, lo lắng để nhóm lửa cho nồi cơm không quan trọng như việc đơn giản là thắp lửa sưởi ấm cho trái tim ta & người …

Hãy yêu nhau đi & hãy yêu nhau hơn…

Cảm ơn Trịnh Công Sơn, giúp “khó khăn” trở nên bé nhỏ trong cả cuộc chiến lẫn thời bình..

(*)…..Hãy yêu nhau đi bên đời nguy khốn
Hãy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm
Hãy yêu nhau đi cho ngày quên tháng
Dù đêm súng đạn, dù sáng mưa bom…

Nỗi buồn thì không thể tránh, nhưng nó cũng chỉ là một cung bậc cảm xúc. Nếu note sol là sad, thì ta hãy hát nó cao tới note la để sad sẽ thành love…

, và giờ ta hát …

(*)…….Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều….

(*) Trích lời bài hàt “Hãy yêu nhau đi” của Trịnh Công Sơn…

Meditation… for May 05, 2008

May 4, 2008

Thông thường, .. ta vui thì cười, ta buồn thì khóc… Nhưng. có những cảm xúc khiến ta trở nên im lặng, hay đúng hơn là không nói mà lòng lặng đi..

Đôi khi, nỗi buồn được sẻ chia không khiến người đem nó nhẹ đi mà những người nhận được không còn nhẹ lòng được nữa. Thà.. giữ nó cho một mình.

Vui thì cười, nhưng khi hạnh phúc lại nhòa lệ… Có những chuyện lớn, lại thấy bình thường, nhưng những chuyện nhỏ, sao lại đáng yêu đến thế… Ta chọn im lặng, như một cách khiến thời gian lắng đọng…& để kéo dài giây phút ấy…mọi ngôn từ trở nên thừa thãi.

Nhanh thật, một năm rồi cho nhiều cột mốc… Có những khó khăn… lại thấy nhẹ nhàng. Có những đổi thay… sao lại thấy tim mình nhói lên lâu đến thế…

Có những cơ hội.. ta từ chối mà chẳng cần suy tính thiệt hơn, chỉ biết, mình phải làm như thế…

Ta ghét ..ta gán cho họ nhiều lý do.. nhưng ta yêu, ta lại chẳng bao giờ giải thích được vì sao ta lại dành tình cảm này cho họ…chỉ biết tự nhiên mà ta yêu, ta thương vậy thôi…

Chữ “tình”, hay đúng hơn là chữ “chân tình”, suy cho cùng, đáng giá cho mọi sự hy sinh…

Strange..

April 20, 2008

Thời gian khiến ta chẳng để ý nhiều thứ âm thầm trôi qua cuộc đời. Ta ít khi nhắc về nó.. Và vì vậy, ta gọi nó là chủ đề ..lạ

1. An tối trễ, ăn trưa không tập trung. Cho nên, Tiêu hóa kém. Cho nên phải uống ENO. Rửa ly xong, đổ thuốc vào, thay vì đổ nước sôi thì lại đưa thẳng cái ly vào vòi nước.. Rõ ràng là bao tử ảnh hưởng được cả não bộ… Rõ ràng là đôi khi ta đánh giá não bộ cao quá, giải quyết hết nhu cầu được “nhẹ nhõm” của nó, bỏ qua những nhu cầu đơn giản nhất của bao tử theo thuyết của Maslow. Thực ra, hehe, không có lính tráng thì làm vua một mình thế nào được hen?

2. Một đứa em thích đọc sách. Bạn nó lại thích tiểu thuyết lãng mạn. Nó miễn cưỡng mua “Oxford thân yêu”, chỉ vì mong được đi học Oxford …Làm mình nhớ ra thói quen đọc các lọai truyện sách, từ tiểu thuyết Tây đến Tàu, từ truyện kiếm hiệp cho đến sách Vật lý của mẹ. Lâu nay chỉ tòan sách, đi du lịch cũng vác sách về… Ra Xuân Thu mua mấy cuốn của Marc Levy vì là tác giả của bộ phim “Just like heaven” (đạo diễn Steven Spieberg) mà mình thích. Bạn mua “Cho tôi một vé về tuổi thơ” của Nguyễn Nhật Ánh, giá 27,000. Hà, sách ở VN rẻ thật… Đọc một lần rồi nhiều khi không xem lại nữa. Nhiều cuốn được mua về & ở trên kệ cả năm. Nhưng thiếu chúng… có được chăng?

3. Tranh luận về chuyện điều gì làm nên một đứa trẻ tốt? Cha mẹ nó hay môi trường mà nó sống? Có phải nếu nó được tự lập từ nhỏ, phải tự làm mọi thứ thì nó sẽ trân trọng những giá trị mà nó có được? Nếu nó được huấn luyện, làm việc để học chứ không phải để kiếm nhiều tiền nhiều hơn như RichDadPoorDad dạy, thì nó sẽ thành công hơn? Hay là vì nó xuất thân từ gia đình hạng trung hoặc khó khăn, thì tự cuộc sống sẽ cho nó ý chí vươn lên tốt hơn những đứa trẻ có đầy đủ điều kiện? Được có cha mẹ tâm lý & bạn bè tốt thì quả là may mắn. Những đứa trẻ hư thường bị đổ lỗi cho cha mẹ chúng. Những đứa trẻ ngoan thì thường có cha mẹ tử tế & nhân hậu. Thực ra, cha mẹ là yếu tố quan trọng trong giai đoạn đầu của đứa trẻ, giống như tạo ra một hạt giống tốt. Nhưng cái cây đó có được phát triển khỏe mạnh không? có nở hoa đẹp cho trái ngon hay khôn, tôi cho là còn tùy thuộc vào ánh sáng, CO2, nước & các chất vi sinh, khoáng của môi trường nữa. Học trường nào, chơi với ai cũng sẽ quyết định nhân cách toàn diện của một trẻ… Vui sướng vì những người đi cùng tôi một chặng đường đều cho tôi điều hay nào đó để học – những benchmark khiến mình luôn muốn nhìn lên, nhìn lên nữa…

Music for April 17, 2008

April 16, 2008

Mấy ngày nay, nghe đủ lọai nhạc, nhưng vẫn quay lại với Mỹ Linh..

Sáng tác: Huy Tuấn

Có những đêm anh xa em, em buồn lắm
Ánh sao khuya như cùng em đếm từng giờ
Mà đâu chỉ có một lần cách xa

Từng đêm em sống, sống giữa chơi vơi
Giữa những đắm say bên nỗi đau
Có khi nào tình yêu đến như giấc mơ?
Được yêu được sống chẳng còn vấn vương
Nồng nàn những giấc mơ dài có nhau

Và rồi từng đêm em mơ, em mơ
Giữa những đắm day bao nỗi đau
Vẫn biết rằng tinh yêu đến không như giấc mơ
Vẫn muốn bên anh bên anh ấm nồng
Tựa như một giấc mơ dài có nhau


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.